Mẹ ra đi khi con vừa đôi tám !
Mắt còn trong, chưa vướng chút bụi trần
Tóc chưa dài ôm lấy hết hồn thân
Chưa kịp lớn để đương đầu giông bão !
Đường con đi, nhiều gập ghềnh sầu não
Ai sẽ là người con tựa con nương
Có những hôm thao thức suốt đêm trường
Chiếc giường rộng chiếu chăn không đủ ấm !
Mẹ ra đi vào một ngày không nắng !
Mây rủ buồn đan chít vội khăn tang
Đi giữa trời mưa lệ buốt hai hàng
Hồn run rẩy như chim non mất mẹ !
Biết đời mình sẽ gặp nhiều buồn tẻ
Đường thênh thang ngơ ngác một mình con
Chồi trên cành xanh biếc ...vẫn còn non
Cành đã gãy để nụ chồi khô héo !
Mẹ có biết mồ côi là tủi khổ ?
Một chén cơm cũng giọt ngắn giọt dài
Miệng thèm ăn một miếng bánh trên tay
Người giàu có còn dư thừa buổi tối ...
Con chưa biết ngày mai đường vạn lối
Một mình con tự dọn nẽo để đi
Có nỗi đau nào hơn cuộc biệt ly !
Mất mát lớn làm tổn thương con trẻ...
Nếm trải nhiều những ngày đông quạnh quẻ
Mong mẹ về ấp ủ giấc mơ con
Con không mơ nhung gấm vàng son
Trong tay mẹ xiết một vòng âu yếm
Thế là đủ ...chỉ điều đơn giản nhất !
Để một trời hạnh phúc ngập trong con !
( Nhân ngày gia đình VN)
MT
( Nhân ngày gia đình VN)
MT
Thằng người
Ta ngang dọc cho đất bằng dậy sóng
Nhưng bị sát thương một ánh mắt giai nhân
Ta cũng biết buồn khi người ấy tủi hờn
Cũng biết khóc khi chiều về nhung nhớ
Gậm đêm đen ta đem lòng trăn trở
Xếp gọn gàng bên thánh thiện mì nhu
Ta chẳng sợ dù máu rơi khắp đất.NB
Nhưng bị sát thương một ánh mắt giai nhân
Ta cũng biết buồn khi người ấy tủi hờn
Cũng biết khóc khi chiều về nhung nhớ
Gậm đêm đen ta đem lòng trăn trở
Xếp gọn gàng bên thánh thiện mì nhu
Nam tử
Giang hồ đất rộng tựa bằng vai
Tâm chí xoả bung khắp trời nầy
Một trang hảo hán thời nào dễ ?
Khinh hèn, chê nhục, chán u mê...
Ghét kẻ nguỵ quân, dẹp tai ương
Thù chuyện bất bình gặp giữa đường
Tu mi nam tử không để thẹn
Đầu nầy chẳng sợ , sợ dân đen...
Nhân nghĩa ở đâu , tự hỏi lòng ?
Bạo cường dung túng... rõ đục trong
Mênh mông trời đất tìm đâu dễ
Một gánh tình người , thắng a tòng .NB
Matin Luther King đã từng nói : "Trong thế giới nầy, chúng ta không chỉ xót xa vì những
Hung tàn kia... nuôi lớn chí căm thùTâm chí xoả bung khắp trời nầy
Một trang hảo hán thời nào dễ ?
Khinh hèn, chê nhục, chán u mê...
Ghét kẻ nguỵ quân, dẹp tai ương
Thù chuyện bất bình gặp giữa đường
Tu mi nam tử không để thẹn
Đầu nầy chẳng sợ , sợ dân đen...
Nhân nghĩa ở đâu , tự hỏi lòng ?
Bạo cường dung túng... rõ đục trong
Mênh mông trời đất tìm đâu dễ
Một gánh tình người , thắng a tòng .NB
Matin Luther King đã từng nói : "Trong thế giới nầy, chúng ta không chỉ xót xa vì những
Ta chẳng sợ dù máu rơi khắp đất.NB

Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóa